Một năm trước, vào ngày 17/12/2021, khi Công an khởi tố bắt Phạm Duy Tuyến – Giám đốc CDC Hải Dương và Nguyễn Mạnh Cường – Kế toán trưởng CDC Hải Dương, thì ngày 21/12/2021, Phạm Xuân Thăng là Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương đã lớn giọng: “Sai phạm của ông Phạm Duy Tuyến là rất nghiêm trọng, đi ngược với nỗ lực chống dịch của cả hệ thống chính trị, gây bức xúc trong cán bộ, đảng viên và nhân dân”. Rồi chỉ đạo: “Xử lý nghiêm, không có vùng cấm đối với sai phạm. Đồng thời, yêu cầu Ban cán sự Đảng UBND tỉnh chỉ đạo Sở Y tế, Sở Tài chính rà soát, làm rõ trách nhiệm từng cơ quan và lãnh đạo cơ quan liên quan”.
Và cấp dưới chưa kịp làm theo chỉ đạo, thì ngày 17/9/2022, Cơ quan CSĐT – Bộ Công an đã khởi tố bị can, bắt tạm giam, khám xét Phạm Xuân Thăng, và Thăng nhận tội đã nhận hối lộ số tiền đặc biệt lớn, riêng từ CDC là khoảng 4,3 tỷ đồng.
Ở Hà Nội, Thiếu tướng, Ủy viên Trung ương, Chủ tịch Thành Phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã công khai lên án các nơi trông giữ xe trên các phố, các phường đều là sân sau của Công an và yêu cầu chấm dứt. Để rồi sau đó, chính Nguyễn Đức Chung bị lâm nạn bởi chính các sân sau của mình. Tương tự Nguyễn Xuân Phúc khi làm Thủ tướng đã cao giọng rằng: Ông nào cũng có sân sau, đừng tưởng Thủ tướng không biết, có ông còn có đến 13-14 sân sau. Thế rồi, Nguyễn Xuân Phúc lại bị đốn ngã ô nhục vì chính sân sau của gia đình mình.
Những ví dụ đó, để nói lên rằng: “Đừng nghe lời Cộng sản nói”, vẫn là một chân lý không thay đổi.
Ở Việt Nam, thời cộng sản, người ta đã đi từ ngạc nhiên sửng sốt ban đầu rồi dần dần quen với khả năng “lầy” vô địch của nhà cầm quyền khi sáng tác ngôn ngữ mới mà thực chất là bóp méo, cưỡng bức ngôn ngữ, phá hoại ngôn ngữ Tiếng Việt để ngụy biện, để bao che cho những điều chẳng giống ai của hệ thống chính trị ấy.
Người ta đã nghe cách diễn đạt ngôn ngữ của công an đã trở thành câu cửa miệng với ý mai mỉa của người dân như “Gạt tay trúng má” Nghĩa là công an đánh dân vỡ mặt. “Giơ chân hơi cao” là khi công an đá dân gãy sườn, rồi “dân húc đầu vào gậy cảnh sát” khi Cảnh sát giáng thẳng gậy vào đầu người tham gia giao thông v.v…
Và nay thì cụm từ “Nhận hối lộ nhưng không vụ lợi”
Theo định nghĩa Tiếng Việt, vụ lợi là những lợi ích vật chất, tinh thần mà người có chức vụ, quyền hạn đạt được hoặc có thể đạt được thông qua hành vi tham nhũng.
Vậy quan chức tham nhũng, nhận hối lộ từ Việt Á, từ Vạn Thịnh Phát… nhưng không vụ lợi thì nghĩa là gì? Phải chăng họ nhận hối lộ chỉ để cho vui, để làm từ thiện, để nộp lại cho đảng ăn chơi hay chỉ để cho bằng chị bằng em trong hệ thống tham nhũng mà không hề cho mình hoặc gia đình, đảng phái của mình?
Có lẽ không cần chất vấn điều này nhiều. Bởi đơn giản là có những khái niệm, những lời nói, tuyên bố của người Cộng sản còn ngược ngạo, còn dốt nát và ngu xuẩn hơn rất nhiều chuyện cho lửa vào trong nước.
Nhưng có sao, cả hệ thống vẫn cứ nhơn nhơn, vẫn nhăn nhở và tự sướng theo kiểu Chí Phèo làng Vũ Đại.
Và thiên hạ đành phải bó tay cho đám ngợm người – người ngợm ấy múa may, diễn hài.
Bởi lý do rất đơn giản: Tay chúng luôn thủ sẵn súng và mở rộng cửa nhà tù.
20.12.2022
Vũ Mai