Mấy hôm nay, khi Tổng thống Mỹ Joe Biden đến Việt Nam, mạng xã hội lại nhốn nháo khi nghe giọng điệu của quan chức Cộng sản Việt Nam khi đón tiếp Tổng thống Hoa Kỳ.
Bỗng dưng, Mỹ đang từ không chỉ là “thế lực thù địch” với Việt Nam, mà còn là “đứng đầu nhằm lật đổ chế độ chính trị” thì tự nhiên giọng lưỡi của đảng quay 180 độ làm dân ta ngỡ ngàng.
Chiều 8/9/2023, Hà Kim Ngọc, thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam trả lời báo chí, nói rằng: “Chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Joe Biden đến Việt Nam trong vài ngày tới (diễn ra ngày 10-11/9) là một chuyến thăm rất đặc biệt”.
Rằng: “Đây cũng là cột mốc rất quan trọng trên hành trình nỗ lực chung của hai nước để hiện thực hóa mong muốn của Chủ tịch Hồ Chí Minh nêu trong bức thư tháng 2/1946 gửi Tổng thống Mỹ Harry Truman, đó là Việt Nam có quan hệ hợp tác đầy đủ với Mỹ”.
Điều này làm dân tình “choáng”.
Choáng thật sự. Chẳng lẽ Hồ Chí Minh cũng thuộc loại phản động vậy sao?
Vậy nghĩa là sao? Nghĩa là Hồ Chí Minh cũng mong muốn “quan hệ hợp tác với Mỹ”, thậm chí là quan hệ hợp tác đầy đủ hẳn hoi?
Vậy thì việc Hồ Chí Minh đã “vạch trần âm mưu thâm độc và tội ác vô cùng dã man của đế quốc Mỹ” chỉ là những việc “nói cho vui”, là sự vu cáo? Những lời đó do chính Hồ Chí Minh nói hay ai đã lắp vào mồm Hồ Chí Minh?
Vậy thì việc Hồ Chí Minh ra sức tuyên tuyền một nước Mỹ man rợ, đầy bất công, đầy trộm cắp là chuyện gì? Thật hay giả, đùa hay nghiêm túc? Lẽ nào Hồ Chí Minh đã có mong muốn “hợp tác đầy đủ” với một chế độ xâm lược, dã man, đầy âm mưu lật đổ chế độ tốt đẹp ở Việt Nam sao?
Bài báo của Hồ Chí Minh trên báo Nhân Dân, số 2551, ngày 15/03/1961, ở trang 2 có đoạn như sau:
“Hôm nhận chức tổng thống Mỹ, ông Ken đã mở tiệc chiêu đãi linh đình… Khách đến dự tiệc đều là những người chức trọng quyền cao, “tai to mặt lớn”, đều là các ông các bà “quý phái thượng lưu”. Thế mà sau bữa tiệc, người nhà đếm lại đồ đạc thì thấy các quý khách đã xoáy mất:
10.900 cái tách, 6.000 cái đĩa bỏ tàn thuốc, 600 cái khăn lau miệng, 130 cái áo choàng của người phục vụ (có thể sửa thành áo tắm). Vị khách nào đó đã xoáy cả một cái máy có thể lọc được 75 cốc cà phê! Thìa uống cà phê thì mất nhiều lắm, chưa có con số đầy đủ!”
Đó là một nước Mỹ mà giới thượng lưu cũng ăn cắp khủng khiếp đến gần 11.000 cái tách và 6.000 gạt tàn thuốc lá.
Còn xã hội thì sao?
Theo bài báo của Hồ Chí Minh, thì: “Trong bức thư gửi cho Quốc hội Mỹ (20-2-1961), tổng Ken phải nhận rằng: “Vì thiếu trường mà hơn 50 vạn trẻ con Mỹ thất học… Vì kinh tế quẫn bách, thất nghiệp lan tràn, mà đời sống của học sinh rất cực khổ… Vừa rồi, cuộc điều tra ở một trường tiểu học khá lớn cho biết:
91% học sinh ăn không đủ no, 87% học sinh có bệnh đau răng, 21% học sinh mắt kém, 19% học sinh miệng ngọng… 1 phần 3 học sinh trung học thành tích rất tốt, chỉ vì nhà nghèo mà không được vào đại học…”.
Cũng trong lúc đó thì ở Mỹ có những quán cơm đặc biệt cho “khách” chó”.
Và ông ta kết rằng: “Than ôi! Ở nước Mỹ văn minh “nhất thế giới”, học sinh nhà nghèo không bằng con chó nhà giàu”.
Nghe ông thứ trưởng nói chuyện này, người dân Hà Nội rỉ tai hỏi nhau: “Vậy mà bác ta lại định quan hệ hợp tác đầy đủ với Mỹ, có chế độ phản động, vô nhân đạo, ăn cắp ở Mỹ để làm gì? Hay bác ta lại định sang đó giở trò lừa đảo mà bác đã hành nghề ở Paris và bị Hoàng Chí Bảo tố cáo gần đây?”
Thường trong đời sống xã hội, con người ta khi đã khẳng định một điều gì đó có tính nguyên tắc, ảnh hưởng nghiêm trọng đến không chỉ một nhóm người, mà là cả dân tộc, cả đất nước, không chỉ một lúc, một chốc lát, mà ảnh hưởng lâu dài đến vận mệnh của đất nước, thì người ta hết sức cân nhắc, cẩn thận và có trách nhiệm với những điều mình nói.
Nhất là với nhân vật Hồ Chí Minh, được coi là Thần, là Thánh của người cộng sản, thậm chí hơn cả thần, cả Thánh. Bởi thần thánh còn bị đập chùa, chiếm nhà thờ, còn Hồ Chí Minh thì đền thờ khắp nơi. Vậy mà chẳng lẽ cũng thuộc dạng nhổ trước liếm sau như vậy sao?
Thật ra, dân tình lạ vì chưa hiểu người cộng sản. Chuyện trở mặt là chuyện hết sức bình thường đối với họ, miễn có lợi là xong.
11.09.2023
Vũ Mai